Nụ hôn ấy thật khẽ khàng, mang theo vẻ thẹn thùng của thiếu nữ, tựa mưa bạc rơi trên cánh hoa, trong khoảnh khắc giao hòa, ngay cả hơi thở cũng nhuốm lấy hơi ấm của đối phương.
Giọt lệ nơi khóe mắt cuối cùng cũng lăn dài, nhưng lại rơi xuống người Bạch Dã, ấm nóng đến bỏng rát.
Thiếu niên và thiếu nữ, Tiểu Bạch và Tiểu Đồng, ôm hôn nhau dưới màn mưa bạc, vầng trăng sáng treo trên đỉnh đầu, ánh trăng thanh khiết hòa cùng mưa bạc, phủ lên bóng hình tuyệt mỹ của họ một lớp ánh bạc chảy, giữa đất trời chỉ còn lại sự dịu dàng tột cùng này, đẹp tựa một giấc mộng chẳng muốn tỉnh.
“Nghĩa phụ!!”




